CHUYỆN NGHỀ “GIỮ RỪNG” – NHỮNG BƯỚC CHÂN THẦM LẶNG GIỮA BAO LA ĐẠI NGÀN

Thứ Tư 20/05/2026 16:58
79

Giữa nhịp sống hiện đại hối hả, con người ngày càng muốn sống hoà mình vào thiên nhiên hơn, thế nhưng cũng chính con người lại đang có những hành động vô tình làm tổn hại đến chính nguồn sống của mình. Và “Rừng - lá chắn xanh” quý giá ngày càng trở nên quan trọng và cần được giữ gìn hơn bao giờ hết. Phía sau những màu xanh bạt ngàn ấy là những bước chân thầm lặng của lực lượng Kiểm lâm. Chúng tôi vẫn hay thường trêu nhau gọi là “Nghề giữ rừng”.

Hạt Kiểm lâm Quảng Phú phối hợp các lực lượng liên quan thực hiện

công tác tuần tra, kiểm tra rừng

“Kỳ nghỉ này bạn định đi đâu? Đi mấy ngày? Đi cùng gia đình hay bạn bè?... Những câu hỏi tưởng chừng như quen thuộc mỗi khi dịp lễ về, nhưng với chúng tôi, những ngày lễ chỉ gói gọn trong những cuộc điện thoại ngắn ngủi về gia đình, kèm theo câu nói quen thuộc “xin lỗi lễ này Ba trực, không thể cùng nhà mình sum vầy”. Khi mọi người có những ngày để nghỉ ngơi sau những ngày tháng lao động mệt nhọc, cũng là lúc trách nhiệm đối với rừng xanh trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.

Hạt Kiểm lâm Quảng Phú họp trực tuyến triển khai nhiệm vụ sẵn sàng lực lượng thực hiện công tác quản lý bảo vệ rừng dịp nghỉ Lễ 30/4 - 01/5

Tôi vẫn còn nhớ, vào một buổi chiều cuối mùa khô, khi những làn gió thổi ràn rạt qua những tán cây khô xác. Điện thoại đơn vị reo lên: có điểm cháy vừa phát sinh. Không kịp suy nghĩ nhiều, gọi điện thông báo cho các lực lượng liên quan cùng phối hợp, ngay lập tức chúng tôi vội vàng khoác ba lô, mang theo các dụng cụ chữa cháy rồi cứ thế lao thẳng  vào rừng khi mặt trời vẫn còn bỏng rát trên vai.

Ảnh: Lực lượng chữa cháy tiếp cận và triển khai các biện pháp chữa cháy

Đoạn đường hôm ấy sao khó đi như thế, không phải do đất đỏ bazan bụi mù, không phải do dốc cao cây cối um tùm, mà do lòng chúng tôi đang nặng trĩu những nỗi lo, lo rằng không biết lửa có cháy làm thiệt hại rừng không? Có ngăn chặn kịp thời không? Và muôn và câu hỏi khác vang lên trong đầu…

        Tiếp cận được đám cháy, những làn khói bắt đầu len qua từng kẽ lá, mùi khét lan trong không khí, ngọn lửa đã ăn theo lớp thực bì khô. Chúng tôi không ai bảo ai, mỗi người một việc. Người phát đường băng cản lửa, người tiếp nước, người có dụng cụ thì dùng dụng cụ, người không có dụng cụ thì bẻ nhành cây, cùng nhau dập lửa. Mồ hôi hoà cùng khói bụng, mắt cay xè, da nóng rát, nhưng chúng tôi vẫn không dừng lại vì chúng tôi hiểu rằng, chỉ cần chậm lại một chút thôi, màu xanh này có thể bị nuốt chửng bởi ngọn lửa kia. 

Khi mặt trời đã tắt, ngọn lửa dần được khống chế, cũng may nhờ sự theo dõi, phát hiện kịp thời và nỗ lực của các lực lượng tham gia chữa cháy mà ngọn lửa mới chỉ lan qua thảm thực bì không làm tổn hại đến rừng. Sau những nỗ lực không ngừng để ngăn chặn ngọn lửa, mọi người chân tay bủn rủn ngồi bệt xuống đất, mồ hôi hoà lẫn khói bụi, quần áo ám mùi cháy khét, cùng với đói, khát làm những hơi thở nặng nhọc vang lên giữa không gian tĩnh lặng của đại ngàn. 

Thực ra những ngày bản thân mệt nhoài như thế không phải là hiếm. Với “Nghề giữ rừng” của chúng tôi, thường xuyên có những chuyến tuần tra xuyên rừng dài hàng chục cây số, là những đêm thức trắng canh lửa, là vô số lần đối mặt với các đối tượng vi phạm, là những con đường xa tít, đi mãi mà không thấy điểm dừng, là những dấu chân thầm lặng của những người bảo vệ rừng in hằn trên lớp đất đỏ, rồi lại bị gió rừng thổi xoá nhoà đi. Nhưng dù dấu chân có bị gió thổi đi,  chỉ cần những cánh rừng xanh vẫn còn ở đó, với chúng tôi vậy là đủ rồi.

Ảnh: Những bữa cơm vội vàng cho buổi tuần tra đêm

Cái “Nghề” này không ồn ào, cũng chẳng hào nhoáng, thậm chí nhiều người nhìn vào còn cho là cực khổ. Nhưng với chúng tôi, đây không chỉ là nghề, đây còn là niềm tự hào. Tự hào vì được góp một phần nhỏ bé để gìn giữ màu xanh của đất nước, tự hào vì dù có gian nan, vất vả nhưng đổi lại chỉ cần được hít thở cái không khí trong lành của đại ngàn thì mọi mệt mỏi đều tan biến. Và dù có phải gác lại bao nỗi niềm riêng, thì những bước chân ấy vẫn sẽ luôn kiên cường, lặng lẽ - như chính màu xanh bền bỉ của núi rừng đại ngàn, vẫn ngàn năm vững chãi.

Nguồn tin: Hà Hải Yến - Kiểm lâm viên Hạt Kiểm lâm Quảng Phú